PHẦN 4:
Đúng như tôi nghĩ, mọi chuyện mới chỉ bắt đầu thôi và tôi vô tình đã chính là người bắt đầu mọi chuyện…. Tôi đã bắn rơi máy bay khi chính tôi là người lái nó và ở phía dưới kia… là mặt đất với đầy rẫy các loại xe qua, trong đó có cả… taxi và xe bus…. Tất cả đều bị mảng vỡ của máy bay rơi làm cho nát vụn…
Tôi nhận được tin nhắn lúc 2h sáng, một tin nhắn dài của một người đàn ông ko lạ và tất nhiên là từ một số quen… Tin nhắn khiến cho tôi hụt hẫng cả đêm và nổi điên ngay tức khắc…. Tôi bám lấy khoảng ko gian là những bức tường lặng lẽ và sợ hãi trốn tránh những tấm gương đột nhiên cảm giác như chi chít trong phòng….
Tôi sợ hãi và kinh tởm chính tôi, tôi ko còn dám soi mình nữa…. ko còn dám nhìn thấy tôi nữa…
Cái tin nhắn ấy đã biến tôi thành con quái vật… Hay chính tôi đã là một con quái vật từ lâu rồi và giờ tin nhắn đó giúp tôi nhận ra điều hiển nhiên ấy…. Nước mắt ko chảy, cơ hàm ko cử động để rên lên những tiếng kêu đau đớn… nhưng sự cào cấu đến rách cả mảng vôi vữa tường rơi lả tả…

“Anh xin lỗi em vì tất cả, anh đã rất hối hận vì đã ko tốt với em nhưng điều anh hối hận hơn là đã yêu em và làm em yêu để khiến em trở nên tàn nhẫn…. Sự thật này đã khiến anh nhận ra rằng anh là người có lỗi và sai lầm trong tất cả mọi chuyện, nhờ cú shock đến từ em, anh sẽ thay đổi… nhưng em à, em cũng sẽ hãy thay đổi nhé…. Đừng nhẫn tâm và độc ác như thế, nó ko giống em…. Đứa con gái ấy, chỉ mới lớp 11 thôi mà em, tại sao em lại làm vậy. Cô ấy đã tự tử đấy… Em à, rất may là ko sao, nhưng cái thai đã bị sẩy. Anh ko trách em, anh chỉ trách mình. Anh ko xứng đáng với ai cả. Anh chỉ nhắn tin để xin lỗi vì tất cả, xin lỗi về khoảng thời gian qua và xin lỗi vì đã làm em thay đổi tồi tệ đến thế. Cám ơn em! Ko phải nhắn lại đâu!”
Tôi… tôi đã làm gì vậy? Tôi đã làm gì thế này… Tôi vẫn cứ nghĩ đây chỉ là một trò chơi và trò chơi đã kết thúc khi tôi đóng khép tất cả lại bằng 1 cú hích…. nhưng ko… tôi đã bắt đầu một nỗi đau… Nó xuất phát từ một người đàn ông nhưng nó lại đi đến với rất nhiều người đàn bà…. ít nhất… là 2 người… tôi và cô bé đó…. Tôi nghĩ là cô ấy ko có…. ko có cái thai nào cả…. Nhưng tôi đã sai ư? Ko có… thì làm sao mà sẩy…..
Lương tâm và sự cắn rứt sẽ dìm chết tôi mỗi ngày… ko phải là nỗi đau thể xác mà sự tan nát của tâm hồn … và tâm hồn ấy sẽ điều khiển bản thân tôi tự thiêu đốt thể xác yếu đuối này….
Read more…

Popularity: 100% [?]
Bình luận mới